Elifehow

Có những yêu thương không được nói thành lời.....

Có một người đàn ông nọ, họ vì chán cô vợ suốt ngày cằn nhằn chuyện cơm áo gạo tiền, cuộc sống hằng và họ đã không cầm lòng được mà đã ngã vào vòng tay lả lơi dịu dàng, lời yêu thương mật ngọt của một nàng đồng nghiệp quá tuổi chưa chồng.

Nhưng chẳng bao lâu sau thì người tình của anh đã kiếm được chốn nương thân khác và bỏ rơi anh chơi vơi trong nỗi hụt hẫng riêng mình.

 Ảnh minh họa

Anh không còn biết sẽ đi đâu ngoài việc trở về nhà, quyết định nhận lỗi dẫu mọi việc có ra sao đi chăng nữa. Nhưng anh có nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, người vợ lại dễ dàng tha thứ cho anh, chấp nhận anh và kiên quyết không nhắc lại những gì đã qua. Cô chỉ nói với anh một câu rằng, “hi vọng rằng anh đã về là sẽ không bao giờ đi nữa và sẽ yêu thương em mãi”.

Rồi cô trồng trước nhà một cái cây nhỏ. Mỗi khi cô trở về nhà, cô đều dừng chân chạm tay vào cái cây ấy, như muốn gửi lại mọi buồn phiền, bực bội sau bậc cửa, để toàn tâm toàn vẹn yêu thương, chăm sóc chồng con bằng một thái độ khoan thai, nhẹ nhàng nhất. Rồi tự lúc nào, cô bỗng thay đổi, cô không còn nóng tính hay ích kỷ như xưa nữa.

Muốn người khác thay đổi, tốt nhất là mình phải thay đổi bản thân trước. 

Có một chị vợ kia thường xuyên than vãn nỗi vất vả việc nhà, bế tắc vì không còn thời gian chăm sóc cho bản thân kể từ khi cô ấy lấy chồng, sinh con. Chị mệt mỏi khi ngày ngày phải xoay vòng trong những công việc không tên, tủi thân vì không được ai công nhận và gần như chẳng nhận được sự quan tâm hay chia sẻ nào từ người chồng.

Chị quyết định đình công một tuần để đi du lịch để thư giãn đầu óc. Chị đã nghĩ mình sẽ mặc kệ tất cả, không quan tâm đến việc hai bố con sẽ làm thế nào để sống sót trong những ngày không có mẹ ở nhà, cũng để chứng minh cho chồng thấy được tầm quan trọng của mình.

 Ảnh minh họa

Nhưng mới ngày đầu tiên đi xa, chị đã cảm thấy trong lòng trống vắng, lo lắng vô cùng. Cảnh sắc đẹp cũng không khiến cho chị thôi nhớ tiếng cười đùa của con, nhớ những câu chuyện lan man vô nghĩa với chồng mình, hay ngừng lo lắng việc bố con ở nhà sẽ ăn gì, có biết nấu cơm hay không, giặt giũ hay dọn dẹp gì không.

Bồn chồn mãi, chị lại phải gọi điện nhắc chồng việc này việc kia một cách chu đáo, rằng nhớ đón con đúng giờ hay món nào đó sẽ chế biến ra sao, từng nguyên liệu cụ thể chị đã cất ở đâu rồi. Rồi đêm chị lại trằn trọc, chị mới biết người nhớ nhiều hơn, yêu nhiều hơn, lo lắng yêu thương nhiều hơn suy cho cùng, cuối cùng vẫn là chị.

Phụ nữ là thế, nếu không được chăm lo cho chồng, cho con thì thực sự họ sẽ chẳng thể nào an tâm được, dẫu họ có đang vui thú ở đâu. Cho nên chẳng cần phải mang những vất vả lo toan ra tính toán thiệt hơn làm gì, chỉ cần có người hiểu, có người trân trọng, yêu thương họ là đủ rồi

 Ảnh minh họa

Có một cậu con trai từ khi biết yêu thì chẳng thèm quan tâm gì đến bố mẹ ở quê nữa. Cậu mải cố gắng đáp ứng sự vòi vĩnh của người yêu mình bằng những món quà đắt tiền được góp từ tiền công làm thêm và chắt bóp tiền sinh hoạt gia đình gửi lên cho cậu. Nhưng rồi cô người yêu của cậu vẫn không bằng lòng yêu thương hay gắn bó dài lâu với cậu mà nhanh chóng rời bỏ đi.

Cậu rất buồn và quyết định trở về thăm nhà thăm bố mẹ sau gần một năm xa cách. Cậu hỏi bố mẹ liệu có muốn mua thứ gì từ thành phố hay không. Nhưng bố mẹ đều nhất mực từ chối, nói rằng ở nhà không thiếu bất cứ thứ gì cả và dặn cậu đừng mua linh tinh về để rồi vứt đi cũng lãng phí lắm.

Cậu về với chỉ chiếc ba lô đựng vài bộ áo quần và không mua gì làm quà cho bố mẹ. Nhưng ngay sau đó cậu biết bố mẹ cậu đã nói dối, khi nhìn thấy từng món đồ cậu cố tình hay vô ý mua từ hồi nào đều được bố mẹ cất giữ một cách cẩn thận như những thứ có giá trị quý giá vậy. Ngay cả cái tờ rơi quảng cáo sản phẩm cậu vô ý bỏ vào trong túi đồ ở lần về nhà trước, cũng được mẹ cậu xếp thật ngay ngắn trên chiếc hộp để đầu giường…

Có những yêu thương không thể nào nói thành lời. Người ta hay làm mọi thứ rối tung lên trong các mối quan hệ tình cảm, yêu thương, gia đình. Người gần gũi với mình nhất lại thường là người hay phải chịu tổn thương nhiều nhất. Nếu biết lắng nghe lý lẽ của con tim và hành động giản đơn như chính con tim mình đã mách bảo, thì chẳng bao giờ chúng ta phải hối tiếc cả. 

Theo Elifehow tổng hợp

0 1061