Elifehow

"Thầm yêu: Quất Sinh Hoài Nam" cuối cùng cũng tung Trailer thu hút

"Thầm yêu: Quất Sinh Hoài Nam" cải biên từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Bát Nguyệt Trường An do Đằng Phi Ảnh Nghiệp sản xuất.

"Thầm yêu: Quất Sinh Hoài Nam" khai máy vào ngày 25/03/2017 với tổng biên là Bát Nguyệt Trường An và đạo diễn là Đinh Bồi. Thầm Yêu: Quất Sinh Hoài Nam nằm trong Chấn Hoa Tam Bộ Khúc (Quất Sinh Hoài Nam - Thầm Yêu, Xin Chào, Những Tháng Năm Xưa, Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta) của tác giả Bát Nguyệt Trường An. Nối tiếp với thể loại thanh xuân, vườn trường, tình cảm "Thầm yêu: Quất Sinh Hoài Nam" mang đến thêm một bộ phim gợi nhớ tuổi trẻ hùng hồn phần trước của truyện. "Thầm Yêu: Quất Sinh Hoài Nam" nằm trong Chấn Hoa Tam Bộ Khúc (Quất Sinh Hoài Nam - Thầm Yêu, Xin Chào, Những Tháng Năm Xưa, Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta) của tác giả Bát Nguyệt Trường An.

 Thầm yêu: Quất Sinh Hoài Nam

Sau “Điều tuyệt vời nhất của chúng ta”“Xin chào ngày xưa ấy”, đôi cuối cùng Thịnh Hoài Nam – Lạc Chỉ cũng chuẩn bị lên sóng truyền hình.

11 năm, 11 năm ấy luôn là Lạc Chỉ dõi theo Thịnh Hoài Nam. Gặp nhau từ khi còn thơ bé, từ đó trong lòng Lạc Chỉ luôn tồn tại hình bóng của Thịnh Hoài Nam. Cấp ba rồi đại học, trong những trang nhật kí của Lạc Chỉ đều chỉ có một cái tên: “Thịnh Hoài Nam”.

Anh là nam thần ban tự nhiên, đẹp trai tài giỏi, còn cô tuy cũng là người đứng đầu ban xã hội nhưng vẫn không đủ tự tin để đứng cạnh anh. Suốt những năm tháng cấp ba, Lạc Chỉ chỉ biết nhìn theo bóng lưng anh, đau lòng nhìn anh nắm tay bạn gái, cười với cô ấy, dịu dàng với cô ấy, nhưng “cô ấy” mãi mãi không thể là Lạc Chỉ cô.

Học kỳ hai năm lớp 11, Thịnh Hoài Nam gặp Diệp Triển Nhan, cuốn nhật kí chưa từng bị gián đoạn của Lạc Chỉ bị bỏ trống mười ngày.

Lạc Chỉ chợt hiểu rõ, dù có cố gắng thể hiện thế nào thì cô cũng không bao giờ là đối tượng khiến anh chú ý.

Có thể nói Lạc Chỉ che giấu rất giỏi, giỏi đến mức không ai phát hiện. Cô thà chôn chặt thứ tình cảm đó dưới đáy lòng cũng không muốn để lộ ra để rồi bị chối từ.

Lạc Chỉ yêu Thịnh Hoài Nam, không ai hay biết.” Đủ đau đớn,đủ bi thương.

Trước kia cô vốn cho rằng thanh xuân có thể dừng lại ở nơi này, anh thong thả đi, cô vui vẻ đuổi theo, cẩn thận góp nhặt những thứ vụn vặt về anh, thậm chí nếu nói về Thịnh Hoài Nam thì cô tự tin mình còn hiểu rõ anh hơn chính anh trong một vài chi tiết nhỏ. Huống hồ sợi dây ràng buộc giữa họ đã kéo dài và bền lâu như vậy, mối duyên này có lẽ cũng hàm chứa điều gì đó. Trong tiểu thuyết luôn là như thế kia mà. Những mơ mộng của cô đâu phải hoàn toàn là vô căn cứ.

Đến khi học năm ba đại học, Lạc Chỉ mới có cơ hội đến gần Thịnh Hoài Nam, lúc đó anh không biết điều gì khác ngoài việc hai người học chung trường. Lạc Chỉ cố gắng tạo nên nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên, chỉ để khiến anh hứng thú, chú ý đến cô nhiều hơn. Đương nhiên nhờ thế Thịnh Hoài Nam cũng thân thiết với cô hơn, rồi có một ngày anh nói với cô: “Giá như hồi trung học tớ quen biết cậu.”

Nhưng chỉ mình Lạc Chỉ biết, nếu không nhờ những sự trùng hợp cô tạo ra thì có lẽ đến bây giờ, hai người cũng sẽ vẫn là hai đường thẳng song song, và cô mãi mãi cũng chỉ có thể ngắm nhìn anh từ phía sau.

Ngày trước khi còn học cấp 3, Thịnh Hoài Nam yếu văn đến nỗi khiến cô giáo tức đến mức trợn mắt: “Bạn nào là Thịnh Hoài Nam? Có muốn thi đại học nữa không hả?”

Biết được điều đó, Lạc Chỉ đã nỗ lực từng ngày để viết văn hay hơn, rồi sau này cô giáo có thể lấy bài thi của mình đọc cho các lớp bên cạnh nghe. Mỗi lúc như thế, cô lại tự hỏi, liệu anh có đọc được bài văn của cô không.

Nhưng rồi sau này cô mới biết được, hóa ra, anh chẳng hề đọc một bài nào cả, mỗi lúc cô giáo đọc những bài văn mẫu thì anh sẽ nằm bò ra bàn ngủ.

Hóa ra, những gì cô nỗ lực đều thành công cốc.

Mỗi lúc Lạc Chỉ sắp từ bỏ thì Thịnh Hoài Nam lại khiến cho cô mềm lòng.

Nỗi cố chấp của con người không phải là thứ muốn cắt đứt là cắt đứt ngay được. Có thể chúng ta thề thốt là phải quên đi, nhưng rồi cuối cùng vẫn phải oán trách sự bất lực của chính mình.

“Trước giờ mình chưa từng tự tin, nhưng không biết tại sao sâu trong lòng mình vẫn nghĩ, rồi một ngày nào đó chúng mình sẽ ở bên nhau, hoặc có thể nói, trước kia chúng mình vẫn luôn bên nhau mà.”

Đôi lúc trước khi đi ngủ, Lạc Chỉ tự nói với mình, rồi có một ngày cô sẽ đường hoàng mà mở quyển nhật kí ra cho anh đọc, nói với anh rằng, mình còn thể nhận ra lúc nào cậu vui, lúc nào cậu tỏ vẻ khách sáo, lúc nào khó chịu… Mình nghĩ cậu rất cô đơn. Mong là cậu có thể tin tưởng mình, bởi vì mình..

Năm lớp 12, vì thường phải ở lại trường tự học nên Lạc Chỉ thỉnh thoảng sẽ đến ban công khu hành chính để thư giãn đầu óc. Lúc đó cô không biết rằng, thì ra mình đã từng nói chuyện với Thịnh Hoài Nam, cách một lớp kính, lúc đó do giọng anh khàn đi vì ốm nên cô không nhận ra.

Để đến sau này, Thịnh Hoài Nam mới thốt lên trong niềm tiếc nuối vô hạn, trước sự ngỡ ngàng chua xót của Lạc Chỉ: “Thì ra cô gái đó là cậu.”

“Vậy lúc đó cậu hỏi mình câu gì?”
 “Mình hỏi: Cậu tên là gì?”

Chỉ vì một câu hỏi không có lơì đáp lại mà hai người đã bỏ lỡ nhau, để rồi khiến Thịnh Hoài Nam hiểu nhầm rằng cô gái từng ngồi nói chuyện với mình đó là Diệp Triển Nhan.

Có lẽ ở thời điểm đó, Thịnh Hoài Nam đã rung động trước cô gái mà mình không biết tên ấy.

Đương nhiên là sau này hai người sẽ có một cái kết viên mãn, tình cảm của Lạc Chỉ cuối cùng cũng được đền đáp.

“Lạc Chỉ yêu Thịnh Hoài Nam, không ai hay biết.”
 “Thịnh Hoài Nam yêu Lạc Chỉ, cả thế giới đều biết.”

Theo Elifehow tổng hợp.

0 1404