Elifehow

Yêu một người ở xa nhưng hai con tim vẫn luôn thật gần...

Cách xa nhau vài trăm kilomet đâu có là gì phải không anh? Đã yêu một người ở xa thì khoảng cách địa lý cũng không còn quan trọng nữa. Chỉ cần trái tim anh và em luôn hướng về nhau, thì khoảng cách dù có xa mấy cũng đâu có nghĩa lý gì. Em sẽ vẫn yêu, mãi yêu, giữ gìn và trân trọng tình yêu ấy.

 Ảnh minh họa - yêu một người ở xa

Yêu một người ở xa 

Đã có lần em đã từng nức nở khóc như một đứa trẻ vì nhớ anh. Em thấy mình thật tội nghiệp khi yêu anh mà không thể được gặp nhau. Anh vẫn luôn dặn em phải tin tưởng ở anh, rằng anh luôn chân thành và yêu em thật lòng. Nhưng anh biết không? khoảng cách địa lý đã nhiều lần làm em tủi thân và bực dọc,  nhiều lần em đã nản chí muốn mình buông tay. Nếu như không nhờ con tim em ngày đêm vẫn thổn thức vì nhớ, vì yêu anh quá nhiều thì có lẽ em đã là kẻ thất bại trong cuộc yêu xa này. 

Yêu một người ở xa 

Đã có lần giận dỗi em anh em chọn cách im lặng, để cho anh biết cảm giác lo lắng và chờ đợi đáng thương tới nhường nào, nhưng rồi em cũng là người thua cuộc mà nói trò chuyện như chưa có chuyện gì xảy ra, nỗi nhớ và tình yêu thương em đã rũ bỏ tất cả . Những lần hò hẹn của anh và em, không phải là những buổi chiều cafe đầy nắng, không phải là những buổi tối đi dạo lãng mạn giữa phố phường tấp nập đông vui. Đơn giản chỉ là những cuộc điện thoại kéo dài cả hơn tiếng đồng hồ, là những tin nhắn đến mỗi buổi tối, là những lần online quên cả giờ giấc. Nếu không nhờ những xúc cảm mãnh liệt của em có thì chắc có lẽ không ít lần em đành lòng từ bỏ cuộc yêu xa.

 Ảnh minh họa

Khi yêu một người ở xa, nhiều khi em cũng ghen với những đứa bạn hàng ngày vẫn cùng người yêu mình hò hẹn, trò chuyện. Nhiều lúc trẻ con, em ghen cả với gió vì gió còn được quấn quýt bên anh. Nhưng tình yêu trong xa cách ấy cũng thật vô cùng diệu kỳ, em cảm nhận được trong gió có tiếng anh cười, có lời anh nói và cả những ấm áp từ nơi anh.

Khi yêu một người ở xa, em tủi thân lắm những khi em cô đơn, mệt mỏi cần một bờ vai để nương tựa, những khi cần một bàn tay để lau nước mắt. Những người đi về trên đường nhỏ, có đôi lần họ nhìn em trong bộ dạng nước mắt giàn giụa, bật khóc vì ngóng trông anh và vì nhớ anh. Nhưng tình yêu trong mong mỏi ấy cũng thật lạ lùng, nó khiến em hiểu thêm ý nghĩa của những phút giây đợi chờ, biết trân trọng thêm những lần được gần kề bên anh, dù khoảng cách là rất xa đi chăng nữa.

Khi em yêu một người ở xa, cuộc sống vắng anh dạy em phải biết mạnh mẽ, phải bản lĩnh để có thể vượt qua tình cảm từ những người đến sau. Lẽ ra em không nên trách giận, không nên quá nhõng nhẽo như thế phải không anh? Vì chắc chắn anh cũng có những cảm xúc giống em. Nếu so sánh chuyện tình yêu của em với những cô gái khác, chẳng phải em vẫn còn may mắn đấy sao. Vì em còn có một người để chờ đợi, còn có một tình yêu để em hy vọng.

Yêu xa.

Em tự tiếp sức trái tim mình bằng sự lạc quan, niềm tin  và những niềm tin.

Trái tim em vẫn gọi tên anh mỗi lúc em buồn, vui, hờn, giận. Mỗi đêm, nó thổn thức vì nhớ anh, em lại phải giữ chặt lồng ngực cho những nhịp đập thôi bồi hồi.

Yêu xa, thì vài trăm kilomet đâu có là gì phải không anh? Âu cũng chỉ là những cách xa về địa lý. Chỉ cần trái tim anh và em luôn hướng về nhau, thì khoảng cách ấy đâu có nghĩa lý gì. Em sẽ vẫn yêu, mãi yêu và giữ gìn tình yêu ấy.

Yêu xa.

Nhưng hai con tim vẫn luôn thật gần...

Theo Elifehow tổng hợp

0 324